user
THỈNH THOẢNG (NÊN) CÓ NHỮNG TRANG TRẮNG TRONG ĐỜI

THỈNH THOẢNG (NÊN) CÓ NHỮNG TRANG TRẮNG TRONG ĐỜI

Một lần dọn dẹp bàn viết, bất chợt nhìn thấy cuốn sổ cũ nhuốm màu thời gian. Lật thử vài trang xem mình đã viết gì, bắt gặp những trang trắng tinh khôi xen giữa nhiều trang chữ.


Trang trắng, có lẽ đến từ những ngày nhìn mây lơ lửng qua đầu, ngắm nắng soi chiếu qua tim. Hoặc đến từ những đêm lười viết, để mặc cho ước mơ trôi chậm. Nhưng suy cho cùng, ngôn ngữ chỉ là sự biểu đạt. Có người viết ra, có người nói ra, có người vẽ thành bức tranh, có người tạo nên giai điệu. Và có người chọn giữ yên lặng cho những trang trắng, bởi cuộc đời họ đã tự kể không biết bao nhiêu câu chuyện thăng trầm.

Chính khoảng lặng giữa những nốt nhạc mới tạo nên âm nhạc; khoảng không giữa hai dòng chữ mới chuyển tải ý niệm; khoảng trống giữa hai con người mới đổ đầy tình yêu. Cuộc đời vội vã nhiều khi đẩy ta đi rất xa bản ngã của chính mình. Để khi đối diện với những trang trắng "Càng gần cái đích ta mong. Càng xa cái chốn mà lòng ta yêu". Trang trắng là nhịp nghỉ, cho ta vài phút an trú bình yên, cho ta ngưng kỳ vọng về những điều kinh thiên động địa, xoay chuyển càn khôn. Bởi ngay cả việc trồng một cái cây cho ra hồn ta còn chưa thạo, nói gì đến dời non lấp bể.

Lòng an nhiên khép lại cuốn sổ cũ, như khép lại một chặng đường đời. Đường nhiều chông gai, đời dài trải nghiệm. Những trang trắng vẫn ở đó như đã từng. Chỉ ta mới hơn, vì có dịp lùi lại để phóng tầm mắt ra xa, để cảm ơn ký ức đã tặng ta một món quà trong hiện tại tưởng chừng đã vĩnh viễn mất đi. Và bạn, đã từng có những trang trắng nào trong đời?
back to top